Đọc manga, tôi thích phong cách của samurai. Họ không bao giờ chấp nhận một vết thương ở sau lưng. Tôi cũng vậy. Nhưng tôi mãi mãi khác họ. Họ không nhận vết thương ở đó, là vì họ không bao giờ quay lưng lại với kẻ thù. Còn tôi, tôi là vì luôn quay lưng lại, trốn tránh khi cảm thấy mình có thể bị thương.
Có thể nói, tôi trốn tránh mọi thứ. Chạy trốn, tự bao giờ đã trử thành thói quen, thàhn phản xạ của tôi.
Làm văn, tôi không bao giờ muốn tự đọc lại. Tôi trốn cái thứ giả dối mà mình đã gượng ép nhào nặn ra.
Gặp đau khổ, bất hạnh, tôi cưỡng ép bản thân mình quên đi bằng cách chú tâm vào việc khác. Tôi không dám đối mặt, vì tôi sợ mình sẽ lại bị thương.
Tôi tìm kiếm niềm vui ở thế giới ảo khi đã qua chán ngán thực tại. Và rồi tôi rời bỏ thế giới ảo, vì sợ những gì có thể phát sinh ra từ đó.
Nhiều khi, tôi nhốt mình ở trong nhà, không muốn gặp ai cả. Cũng như thế, tôi đóng kín lòng mình, che giấu cảm xúc và suy nghĩ, để rồi tự đau buồn, tự an ủi, tự gượng cười.
Tôi tự gán cho mình cái mác vô tâm, để không nhớ, không quan tâm, không yêu bất cứ ai khác.
Có thể nói tôi hèn nhát và yếu đuối.
Cũng có thể nói tôi quá ích kỉ và thu mình.
Nhưng cái thói quen trốn chạy ấy, tôi không nghĩ mình có thể bỏ được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét