Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

[My Feeling] Quên...

Một ngày nọ, tôi bỗng giật mình nhận ra: quá khứ là một thứ gì đó xa vời mờ mịt.
Có nhận thức từ năm 3 tuổi, nhưng, chục năm đầu đời, thời thư ấu của tôi chỉ như một khoảng trống rỗng.
Kỷ niệm - Hạnh Phúc - Bạn bè - Những mối liên hệ ...
Tất cả đều nhạt nhoà, phai tàn, thậm chí là đã tan biến.
Mọi thứ đều lạ lẫm, xa vời.
Cứ như người sống trong vòng hơn 10 năm đó... không phải tôi.

Tôi đã từng tự hỏi, tại sao tôi lại đánh mất những thứ đó...
Là tôi đạm tình, vô tâm? Nên không để một thứ gì trong mắt? Nên không luyến tiếc những thứ đã qua ấy trong lòng?
Là tôi quá yếu đuối? Nên thà chấp nhận quên đi tất cả, chứ không đối mặt với đau khổ?
Hay là tôi của ngày đó đã chết? Nên cũng không còn lưu giữ những thứ không phải của mình nữa?

Quên đi... Là đúng hay sai? Là tốt hay xấu? Tôi thực sự không biết.
Nhưng tôi biết tôi đang hối tiếc, uh, một sự tiếc nuối muộn màng.

Mong rằng tôi của sau này sẽ không quên tôi của hiện tại như tôi của hiện tại đã quên tôi của quá khứ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét