Suýt nữa thì tôi đã quên mất thói quen viết blog.
Cả một tuần không chịu viết, chẳng phải không có gì để viết, mà vì lười, và cũng có thể vì trong vô thức quên bẵng nó đi. Thôi thì bây giờ đành dông dài khoảng thười gian 1 tuần qua vậy.
Trong suốt 1 tuần, đáng nhớ nhất có lẽ là buổi chiều t2. Sau khi con bé - tôi, ngồi than vãn với đứa bạn về tình trạng tự kỷ nghiêm trọng của mình ( thích ru rú ở trong nhà, không đi đâu hết ), đã bị con bé lôi kéo đi chụp ảnh :). Hai đứa lon ton đi tìm mấy ngõ ngách, đến nơi được coi là đẹp thì bắt đầu bấm máy, chụp người thì ít, mà cảnh thì nhiều. Đi mất 2 tiếng đồng hồ, vừa nóng vừa mệt, cái tâm lý tự kỉ kia của tôi cũng giảm phần nào.
Ngày hôm ấy, thú vị không kém vụ đó, tôi được nghe "love story" của con bạn, trẻ con mà đáng yêu không chịu được! Tôi hứa với nó sẽ viết một truyện ngắn về câu chuyện ấy, chậc chẳng biết nó sẽ bị tôi xào nấu thành cái gì :))
Từ thứ 3 đến thứ 7, với tôi, chẳng có gì đặc biết xảy ra cả, nếu có, thì chắc giờ tôi cũng không còn nhớ nữa. Duy nhất một điều, hình như tuần này tôi thực sự "trầm lặng".
Aiz, tuần sau là thi học kỳ rồi, học trong tuần này liệu có gánh đủ cả mười mấy môn ấy không nhỉ? :-<
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét