Oa, lâu quá không vô blog! Có vẻ như tôi gần chán cái trò viết nhật ký này rồi.
Tôi là vậy, thích rất nhanh, mà chán lại càng nhanh hơn, không có cái gì là ngoại lệ.
Chứng cả thèm chóng chán ngày liệu có thể xét là bạc tình không nhỉ?
Không biết hôm nay là ngày gì, mà ngay từ sáng sớm đã không đc yên. Một kẻ đáng ghét nhằm ngay lúc tôi chuẩn bị đi học mà đập cửa nhà tôi, hại tôi suýt chút nữa vì thế mà nghỉ học vì không thể ra khỏi nhà. Tôi không được phép cho kẻ đó vào nhà, và tất nhiên là cũng không muốn làm như vậy, nhưng tôi lại không muốn từ chối thẳng mặt kẻ đó. Có trời mới biết điều gì có thể xảy ra! Nhỡ kẻ đó thừa cơ tôi mở cửa để đi ra ngoài mà cố tình xông vào, rồi không chịu ra..., tôi không dám tưởng tượng nữa. Thôi, dù sao cuối cùng tôi cũng ra ngoài và đi học, mọi việc cũng coi như không có gì đi.
Đến lớp, vẫn như mọi ngày. Ở trường thì có chuyện gì xảy ra được với tôi cơ chứ? Với tôi, hơi đáng buồn một chút, việc ở lớp hầu như không can hệ đến tôi mấy, cùng lắm thì tôi ngồi nói chuyện phiếm với đứa bạn cùng bàn, một trong những người bạn thân hiếm hoi của tôi mà thôi. Tôi chẳng muốn sống như vậy đâu, nhưng khổ nỗi tôi không biết cách hoà mình với mọi người, cũng có thể là không dám. Ai, tôi đến phát chán bản thân tôi vì điều này mà.
Ngày hôm nay chưa hết, nhưng tôi đoán là sẽ chẳng có cái gì đặc biệt có thể xảy đến với tôi nữa. Đôi lúc tôi thấy cuộc sống của mình nhỏ bé và bình lặng đến nhàm chán. Bất quá tôi thấy không cần thiết thay đổi cái cuộc sống này.
Người khiến mày ko thể mở cửa cho vào khiến tao tò mò nha...
Trả lờiXóaThôi thì tao chỉ còn biết bảo mày cố lên, đừng chán cái blog này thôi...mày đi rồi thì tao lại bơ vơ...