Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

[My Diary] CN 17/4/2011

Ờ, lại một ngày nhốt mình trong nhà, đúng hơn là trong phòng, ôm cái máy tính. Cũng may là hiếm hoi tôi mới có được một ngày nghỉ để như vậy, nếu không chắc tôi đã bị đi đưa đi khám tâm lý với lý do có triệu chứng của bệnh trầm cảm nặng :(

Đáng ra là sẽ chẳng có gì để nói. Đáng ra sẽ không có NK cho ngày hôm nay.
Đáng ra... nếu... tôi không tính cờ onl, không tình cờ mở mail, không tình cờ đọc được comment của con bạn, cũng không tình cờ nhảy qua blog của nó để hóng hớt, và không tình cờ đọc được cái bài entry ấy.

Thực sự tôi đã rất bực mình. Bực đến mức bản thân tôi không biết mình sẽ làm gì, nói gì nếu ngay lúc này gặp nó.
Tôi nghĩ mình không giỏi trong việc nhìn nhận, đánh giá một con người, nên cũng chẳng biết mô tả thế nào về tính cách của người khác. Tôi chỉ dùng linh cảm để đánh giá họ tốt hay không, có nên chơi hay không, có thể thân hay không và có thể tâm sự hay không. Có thể nói, tôi nhiều lúc không hiểu nó, mặc dù tôi coi nó là bạn thân tôi, có thể, vì chính tôi cũng không hiểu bản thân mình.

Tôi thấy nó có điểm gì đó rất gần tôi. Nên khi thấy nó như thế, tôi thực sự không chịu được. Tôi đã lo cho nó.
Nó cũng rất giống tôi. Nên những lời khuyên và an ủi đều cũng sẽ không có tác dụng, tôi cũng chẳng thể nghĩ ra cách gì giúp nó được. Tôi đã bực tức, vì bất lực, và vì sự đa cảm ngốc nghếch của nó.

Tao xin mày, dù mày có đau khổ thế nào, cũng đừng tự hành hạ bản thân nữa. Tao sợ... khi nỗi đau thể xác không còn có thẻ làm vơi nỗi đau tinh thần... Tao không muốn chuyện đó xảy ra. Mày hiểu tao mà, phải không?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét