Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

[My Diary] T2 28/3/2011

Cứ ngỡ là hôm nay không cần viết nhật ký, vậy mà...

Sáng + chiều: bình thường như bao ngày bình thường khác, có khác thì cũng chỉ là học hành ngoan ngoãn hơn và ngày cũng trôi nhanh hơn.

Ấy thế mà... Tối. Tôi lại biết những điều mà tôi không muốn biết. Sao người lớn lại thích nói chuyện trong bữa ăn thế nhỉ? Làm tôi muốn tránh cũng chẳng tránh được.
Chuyện tôi nghe được, tôi vừa muốn kể, vừa không muốn. Chẳng là đó không phải việc liên quan trực tiếp đến tôi, nhưng nó lại có tác động không nhỏ đến suy nghĩ của tôi.
Ờ thì, tôi vốn đã chẳng tin vào cuộc đời nhiều nhặn gì cho lắm, và việc này lại càng làm cho cái niềm tin mong manh yếu ớt đó lay lắt thêm.
Tiền.
Sao con người ai cũng chạy theo chữ tiền? Để rồi bất chấp cả tình thân? Nghe câu chuyện đó mà tôi thấy hụt hẫng. Người tôi từng ngưỡng mộ, hoá ra chỉ đến vậy thôi sao? Tình cảm anh em, hoá ra chẳng bằng một chữ lợi?

Cuộc đời thật đáng buồn cười. Tôi vốn chưa bao giờ thích phim Hàn Quốc, vì những tình tiết đậm chất Drama + Romantic đầy hoang tưởng trong đó (xl nhưỡng ai yêu thích thể loại này, tôi chỉ nói ra suy ngĩ, không có ý định phỉ báng, amen). Vậy mà...? Dường như cuộc đời tôi cũng đang gặp phải không ít chi tiết theo cái kiểu kịch ấy.
Trời ơi! Tha tôi đi, có được ko?

1 nhận xét:

  1. Haiz~~
    Mày ạ, Cái này ta cũng đồng cảnh ngộ với mi thôi !! Nhà ta là một ví dụ tiêu biểu nhất nè...nhiều lúc vì cái gia đình như thế này mà ta thấy sợ phải tiếp xúc và thân thiết với ai, rất sợ sẽ có người lợi dụng mình, rất sợ tình cảm bị hắt hủi...!!
    Nhiều lúc tao thật muốn ói khi chứng kiến cái kiểu vừa thân thiết, ân cần ngoắt cái đã sang chỗ khác nói xấu, phỉ báng nhau...Thành thử, ta chẳng còn biết tin vao ai trong cái gia đình này nữa.
    Đời đúng là ko bao giờ đẹp như mơ ước được, mà cái cuộc đời ta thì chẳng khác cái thể loại phim tình cảm rẻ tiền là mấy. Thế đó, vậy mà ta vẫn sống được đến giờ, tự nhận thấy đây đúng là một kì tích.

    Trả lờiXóa